|
Những cái hôn mùa ấy không phải là hôn gió, dẫu chiều đang trở gió . . . Nhưng hôm nay là chiều thứ bảy, thế nên hôn gió thôi, mà lại làm cho nhau tức ngực, tức đến khó thở. Thế là nhớ hôn, lâu lắm chả biết hôn có màu gì, có mùi gì? Rằng dạo này người ta hôn nhau ra sao. Nụ hôn đầu tiên trong đời ai chăng nhớ. Cứ quy về một action là người lớn đè ta ra, hôn lấy hôn để, hôn sấn hôn sổ, hôn cả khi khóc tèm lem, mũi dãi nhập nhèm, ấy là khi ta bắt đầu được hôn. Một khoảng thời gian dài rồi tự nhiên ta biết hôn thật. Hôn đầu tiên có mùi giới tính, cham nhẹ vào nhau như hoa nhài hoa cúc, như sợ lá bàng lá sen cũng biết đau. Sợ sân trường sợ thầy cô bè bạn. Sợ cả những lẩy bẩy đầu tiên bay biến tự bao giờ. Nhẹ đến nỗi bây giờ chả nhớ được rõ ràng từng xác lá rung rinh cây cỏ. Như gió thoảng để bây giờ vẫn tự nghĩ, đúng là hồi đấy đếch biết hôn thế nào. Và nuối tiếc. Và nhận ra, có khi hôn như thế mới gọi là hôn ấy chứ . . . Rồi sau lớn lên, ta hôn những người ta yêu, những người được ta gọi lả người tình. Có những nụ hôn ta muốn mà không được. Có những nụ hôn đồng thuận sẵn sàng. Lại có những đôi môi mời mọc lả lơi dẫu ta còn lạnh lùng . . . Và có ai đã hôn đủ các kiểu môi dày môi mỏng, môi trái tim, môi trái chuối, môi nâu môi hồng, môi thâm sì Hàn Quốc (hôn xong suýt muốn nhổ ra vì son môi kinh chết được - nghe Mr. Ai-kia nói chứ có biết khỉ gì đâu), môi cá trắm cá mè, môi hạt mè hạt đậu, môi chim quyên? Lại có hôn cuồng điên, hôn vồ vập, hôn cập rập, hôn thảnh thơi, hôn lên môi, hôn lên má, hôn tá lả, hôn lung tung, hôn thật xung, lại hôn yếu ớt, hôn lớt phớt, hôn kỹ càng, hôn quáng quàng, hôn lấy được, hôn đàng trước, hôn đàng sau, hôn sợ đau, hôn ngấu nghiến, hôn ác chiến, hôn nhẹ nhàng . . . Lại có cả hôn nhẹ nhàng, hôn đắm đuối, hôn dắm dúi, hôn túi bụi, hôn mê man, rồi vừa hôn vừa van, vừa hôn vừa hít, rồi hôn mê tít. Có kẻ hôn xong bối rối, có kẻ hôn xong lạnh lùng, có kẻ hôn xong khóc rưng rưng, lại có kẻ hôn xong bị tát cho vài phát . . . Đời người được / bị hôn bao nhiêu lần, ai nhớ được, nhưng lại có kẻ sống gấn hết đời người mà chưa từng được hôn (tui chứ ai ). Chưa từng được liên miên tiếc nuối . . . Chẳng biết hôn chua cay mặn ngọt thế nào? Người chưa hôn hay chưa từng hôn có phải son lên một màu lạnh, phết một dư vị buồn lên đôi môi trinh tơ (rồi hết tơ) ngỏ mãi . . . Gần đây có đôi nào đó mang nhau lên tận Phan Xi Păng, để mà làm một quả hôn cao nhất Đông Dương . . . Nụ hôn mang tính trình diễn này kể cũng nặng về màu mè, chơi nổi. Đã thế còn được các báo mạng ra rả cổ súy, cứ như là không có nụ hôn kia, thì nước ta chẳng có một cái hôn kỉ lục nào . . . Và giải pháp nào cho những đôi hôn nhau ngày mai? Liệu có gã nào đó ngớ ngẩn đến mức ngồi tính xem hiện giờ, có bao nhiêu đôi đang chạm môi? Chắc không ai muốn mình ngớ ngẩn, bởi chẳng thể nào tính được bao nhiêu người đang hôn nhau, làm sao đếm cho nổi . . . Chỉ biết là có người đang tức đến vỡ ngực vì thèm hôn chỉ vì một cái hôn gió vu vơ, mà động cả một lòng chay tịnh (như Mr. Ai-kia và tui nữa nè ). Lại nhớ câu nói của bác Xuân Hồng, "cao cao bên cửa sổ, có hai người hôn nhau . . . " tác giả: Hải Thơ nguồn: http://vn.360plus.yahoo.com/gaara.sama_gakara/article?mid=75 thích thì thanks mình cái nhá
| |